Giải Tiếng Việt 3 - Tập Một trang 112
Lời giải chi tiết SGK Lớp 3 · Môn Tiếng Việt · Trang 112–113
Bài 25: NHỮNG BẬC ĐÁ CHẠM MÂY
(Tuần 14 – Đọc)
Câu 1
Đề bài: Vì sao ngày xưa người dân dưới chân núi Hồng Lĩnh phải bỏ nghề đánh cá, lên núi kiếm củi?
a. Vì lên núi kiếm củi đỡ vất vả hơn đánh cá.
b. Vì vùng biển gần đó thường xuyên có bão lớn.
c. Vì tất cả thuyền bè của họ bị bão cuốn mất.
Cách giải
Đọc lại đoạn 1 của bài: "Cuộc sống đang yên lành, bỗng một trận bão khủng khiếp cuốn đi tất cả thuyền bè."
Đáp án: c. Vì tất cả thuyền bè của họ bị bão cuốn mất.
Giải thích: Bão cuốn hết thuyền bè, nên dân xóm chài không còn gì để đánh cá. Họ phải lên núi kiếm củi bán để sống.
Câu 2
Đề bài: Vì sao cố Đương có ý định ghép đá thành bậc thang lên núi?
Cách giải
Đọc đoạn 2: "Sườn núi phía họ ở dựng đứng, bà con phải đi đường vòng rất xa." Cố Đương thấy vậy nên muốn giúp mọi người.
Trả lời: Vì sườn núi phía xóm dựng đứng, bà con phải đi đường vòng rất xa mới lên được núi. Cố Đương muốn ghép đá thành bậc thang vượt dốc để mọi người có con đường ngắn, đi lại dễ dàng hơn.
Câu 3
Đề bài: Công việc làm đường của cố Đương diễn ra như thế nào?
Cách giải
Đọc đoạn 3 và 4 của bài để tìm chi tiết:
Trả lời: Công việc làm đường của cố Đương diễn ra rất vất vả, nặng nhọc. Nhưng ông không sờn lòng. Ông một mình đục đá, ghép đá làm bậc thang. Những con vượn mang hoa quả đến cho ông ăn. Chim chóc ca hát để ông quên mệt. Về sau, nhiều người trong xóm tình nguyện đến làm cùng. Sau năm lần sim ra quả (khoảng 5 năm), con đường lên núi đã hoàn thành.
Câu 4
Đề bài: Hình ảnh "những bậc đá chạm mây" nói lên điều gì về việc làm của cố Đương?
Cách giải
Trả lời: Hình ảnh "những bậc đá chạm mây" nói lên rằng việc làm của cố Đương rất lớn lao, phi thường. Ông đã ghép đá thành bậc thang cao tới tận mây, vượt qua sườn núi dựng đứng. Điều đó cho thấy cố Đương là người có ý chí kiên cường, không ngại khó khăn, hết lòng vì mọi người.
Câu 5
Đề bài: Đóng vai một người dân trong xóm, giới thiệu về cố Đương.
Cách giải
Trả lời (mẫu): "Xóm tôi có một người mà ai cũng kính trọng, đó là cố Đương. Mọi người gọi ông là cố Đương vì hễ gặp việc gì khó, ông đều đảm đương gánh vác. Ngày trước, bà con lên núi kiếm củi phải đi đường vòng rất xa. Cố Đương đã bàn với mọi người rồi tự tay ghép đá làm bậc thang lên núi. Công việc nặng nhọc lắm, nhưng ông không bỏ cuộc. Sau nhiều năm, con đường đá đã hoàn thành. Cả xóm biết ơn, tặng ông tên mới là cố Ghép. Con đường ấy bây giờ gọi là Truông Ghép, vẫn còn ở phía nam dãy núi Hồng Lĩnh đấy!"
🎯 Ghi nhớ: Bài đọc ca ngợi cố Đương – một người có ý chí kiên cường, không ngại khó khăn, hết lòng làm việc tốt cho mọi người. Hình ảnh "những bậc đá chạm mây" thể hiện công việc lớn lao, phi thường của ông.
