Giải Ngữ Văn 6 - Tập 1 trang 111

Lời giải chi tiết SGK Lớp 6 · Môn Ngữ Văn · Trang 111–112

Tổng quan nội dung

Hai trang này giới thiệu văn bản "Cô Tô" của nhà văn Nguyễn Tuân - một bài văn tả cảnh thiên nhiên nổi tiếng về quần đảo Cô Tô thuộc tỉnh Quảng Ninh.

Nội dung chính:

  • Trang 110-111 trình bày đoạn trích mô tả cảnh đẹp thiên nhiên Cô Tô
  • Có các chú thích giải nghĩa từ ngữ khó
  • Có 3 câu hỏi gợi mở để học sinh suy nghĩ:
  • HÌNH DUNG: Từ "trận địa" khiến em hình dung con bão biển như thế nào?
  • THEO DÕI: Tác giả quan sát và cảm nhận trận bão bằng những giác quan nào?
  • THEO DÕI: Chú ý những từ ngữ miêu tả cảnh biển Cô Tô sau bão

Giải các câu hỏi gợi mở

Câu 1: HÌNH DUNG

Đề bài: Từ "trận địa" khiến em hình dung con bão biển như thế nào?

Cách giải

Bước 1: Tìm hiểu nghĩa của từ "trận địa"

  • "Trận địa" là khu vực địa hình dùng để bố trí lực lượng chiến đấu
  • Đây là từ ngữ quân sự, gắn với chiến tranh, giao tranh

Bước 2: Phân tích cách dùng từ trong văn bản

Tác giả viết: "Hình như gió bão chở chúng tôi lọt hết vào trận địa cánh cung bãi cát..."

  • Tác giả dùng từ "trận địa" để ví biển cả khi có bão
  • Điều này tạo hình ảnh mạnh mẽ, dữ dội

Bước 3: Hình dung con bão

Đáp án: Từ "trận địa" khiến em hình dung con bão biển như một trận chiến khốc liệt: - Gió bão như quân địch hung hãn, tấn công dữ dội - Sóng biển như đạn pháo, ầm ầm nổ vang - Con người như chiến sĩ, phải chống chọi, đối đầu với thiên nhiên - Không khí căng thẳng, nguy hiểm, đầy sức mạnh hủy diệt - Biển cả trở thành chiến trường, nơi diễn ra cuộc đấu tranh giữa con người và tự nhiên
💡 Mẹo nhớ: Từ "trận địa" = hình ảnh chiến tranh → bão biển = trận đánh dữ dội

Câu 2: THEO DÕI

Đề bài: Tác giả quan sát và cảm nhận trận bão bằng những giác quan nào?

Cách giải

Bước 1: Đọc kỹ đoạn văn mô tả cơn bão

Bước 2: Tìm các chi tiết liên quan đến giác quan

Giác quanChi tiết trong văn bản
Thị giác (mắt)- "Gió bắn rất tứng chập"
- "Chóc chóc gió ngừng trong tích tắc"
- "Sóng cát đánh ra khơi, bể đánh bọt sóng vào"
Thính giác (tai)- "Gió liên thanh quạt"
- "Tiếng gió càng ghê rợn mỗi khi nó thốc vào"
Xúc giác (da)- "Gió bắn rất tứng chập"
- "Đầu có lại bật lên khi gió giật"
- "Chân trời, ngăn bể, sạch như tấm kính lau hết mây hết bụi"

Bước 3: Tổng hợp đáp án

Đáp án: Tác giả quan sát và cảm nhận trận bão bằng ba giác quan chính: 1. Thị giác (mắt): Nhìn thấy gió bắn, sóng cát, bọt sóng, trời đất trắng mù 2. Thính giác (tai): Nghe tiếng gió quạt, tiếng gió ghê rợn, tiếng sóng ầm ầm 3. Xúc giác (da, cơ thể): Cảm nhận gió bắn vào người, đầu bật lên khi gió giật → Tác giả dùng nhiều giác quan để mô tả trận bão một cách sinh động, chân thực, giúp người đọc như được trải nghiệm cơn bão cùng tác giả.

Câu 3: THEO DÕI

Đề bài: Chú ý những từ ngữ miêu tả cảnh biển Cô Tô sau bão

Cách giải

Bước 1: Đọc đoạn văn mô tả cảnh biển sau bão (trang 111)

Bước 2: Gạch chân các từ ngữ miêu tả

Đoạn văn viết:

  • "Cây trên núi đảo lại thêm xanh mượt"
  • "Nước biển lại lam biếc đậm đà hơn hết cả mọi khi"
  • "Cát lại vàng giòn hơn nữa"
  • "Cá có vàng tấm biết tích trong ngày động bão"
  • "Lưới càng thêm nặng mẻ cá giả dối"
  • "Trời đất trắng mù mù toàn bãi như là kẻ thù đã bắt đầu thả hơi ngạt"

Bước 3: Phân loại theo đặc điểm

Đáp án: Những từ ngữ miêu tả cảnh biển Cô Tô sau bão: 1. Về màu sắc: - "Xanh mượt" (cây cối) - "Lam biếc đậm đà" (nước biển) - "Vàng giòn" (cát) - "Vàng tấm" (cá) 2. Về độ trong, sạch: - "Trắng mù mù toàn bãi" - "Sạch như tấm kính lau hết mây hết bụi" 3. Về sự sống động: - "Nặng mẻ cá giả dối" (lưới đầy cá) - "Cá có vàng tấm biết tích" (cá xuất hiện nhiều) → Cảnh biển sau bão được miêu tả tươi đẹp, trong lành, tràn đầy sức sống, hoàn toàn khác với cảnh bão dữ dội trước đó.
💡 Mẹo nhớ: Sau bão = thiên nhiên "tắm rửa" sạch sẽ → màu sắc rực rỡ, không khí trong lành

🎯 Ghi nhớ

  • Văn bản "Cô Tô" của Nguyễn Tuân là bài văn tả cảnh thiên nhiên nổi tiếng
  • Tác giả dùng nhiều giác quan để mô tả cảnh vật sinh động
  • Cách dùng từ "trận địa" tạo hình ảnh bão biển mạnh mẽ, ấn tượng
  • Cảnh biển trước và sau bão tương phản rõ rệt: dữ dội → thanh bình, tươi đẹp
Chế độ đọc sách →